Hàng công “đa sắc” của tuyển Việt Nam: Khi Xuân Son không còn đơn độc giữa “vòng vây” ASEAN Cup

Nếu như tại ASEAN Cup 2024, Nguyễn Xuân Son một mình gánh vác cả hệ thống tấn công của đội tuyển Việt Nam, thì ở chiến dịch lần này, câu chuyện đã hoàn toàn khác. Tiền đạo sinh năm 1997 không còn phải “chiến đấu” một mình giữa vòng vây hàng phòng ngự đối phương. Anh giờ đây có những đồng đội sẵn sàng chia lửa, thậm chí là tiếp đạn cho “ngọn hải đăng” trên hàng công.

Hãy nhìn lại cách đây chưa lâu, Xuân Son chấp cả 3 trận vòng bảng ASEAN Cup 2024 nhưng vẫn đoạt ngôi Vua phá lưới với 7 pha lập công. Tuy nhiên, đằng sau vinh quang ấy là áp lực khổng lồ khi anh vừa phải ghi bàn, vừa kiêm luôn vai trò kiến tạo và triển khai bóng. Một cầu thủ “tất cả trong một” – nghe thì hay ho, nhưng ẩn chứa rủi ro chết người. Điều đó được minh chứng rõ ràng khi Xuân Son dính chấn thương, hàng công tuyển Việt Nam lập tức tắt điện tại vòng loại Asian Cup.

Bước ngoặt thực sự đến dưới triều đại HLV Kim Sang-sik, khi nhà cầm quân người Hàn Quốc quyết định “nạp nhiên liệu mới” cho cỗ máy tấn công. Kết quả? Xuân Son ghi 15 bàn trong 19 trận cuối mùa ở V-League cùng Nam Định, rồi tiếp tục nổ súng 3 lần trong 2 trận gần nhất cho đội tuyển quốc gia. Nhưng điều đáng chú ý hơn cả là anh không còn “gồng gánh” một mình nữa.

Sự khác biệt lớn nhất nằm ở hai nhân tố ngoại binh nhập tịch: Hoàng Hên và Tài Lộc. Trong khi Hoàng Hên đã cùng Xuân Son tạo nên bộ đôi “sát thủ” đưa Nam Định lên đỉnh V-League 2023-2024, thì Tài Lộc cũng nhanh chóng tìm thấy sự ăn ý với đàn anh. Bằng chứng rõ nét nhất là tình huống ở trận gặp Myanmar, khi Tài Lộc khéo léo làm tường nhả bóng vừa vặn để Xuân Son vung chân dứt điểm thành bàn – một pha bóng mà chỉ cần ai đó chạm nhẹ thôi, Xuân Son đã có thể tự xử, nhưng anh chọn cách tin tưởng đồng đội.

**Góc nhìn cá nhân:**

Việc Xuân Son không còn đơn độc không chỉ giải quyết bài toán thể lực, mà còn mở ra chiều sâu chiến thuật mà HLV Kim Sang-sik hằng mong muốn. Khi Xuân Son bị đối thủ “đặc công” pressing, Hoàng Hên hay Tài Lộc hoàn toàn có thể làm “cầu nối” hoặc trực tiếp dứt điểm. Hơn nữa, việc phân tán trách nhiệm ghi bàn còn giúp giảm tải tâm lý cho Xuân Son – yếu tố vô cùng quan trọng ở các giải đấu dài hơi.

Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là: liệu bộ ba này có thật sự “gắn kết” khi gặp những đối thủ lớn hơn, hay đây chỉ là “pháo hoa” ở những trận đấu với đối thủ yếu? ASEAN Cup là sân khấu lý tưởng để kiểm chứng, nhưng đích đến thật sự của tham vọng này phải là những đấu trường tầm châu lục. Nếu hàng công “đa sắc” này duy trì được hiệu suất, đội tuyển Việt Nam không chỉ có cơ hội bảo vệ ngôi vương, mà còn có thể nghĩ đến những mục tiêu xa hơn – điều mà hai năm trước, ngay cả những người lạc quan nhất cũng khó dám mơ tới.